THÔNG CÁO BÁO CHÍ
THÔNG TIN VỀ KẾT QUẢ PHIÊN XỬ PHÚC THẨM VỤ KIỆN TRANH CHẤP QUYỀN ĐỘC QUYỀN KHAI THÁC ĐIỆN ẢNH

Kết luận của Bộ Chính Trị (04/6/2020) về tiếp tục thực hiện Nghị quyết số 33-NQ/TW của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XI khẳng định: “Tăng cường bảo hộ quyền tác giả, phát triển công nghiệp văn hoá đi đôi với xây dựng, hoàn thiện thị trường văn hoá. … Nâng cao hiệu quả việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ và các quyền liên quan, thúc đẩy cạnh tranh lành mạnh trên thị trường”.
Văn phòng luật sư Phan Law Vietnam là một trong những hãng luật đi đầu trong lĩnh vực chống xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ tại Việt Nam, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực văn hóa sáng tạo chân chính theo đúng tinh thần chỉ đạo của Đảng và Nhà Nước.
Là đại diện pháp luật của nguyên đơn, Phan Law Vietnam luôn nỗ lực bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của thân chủ đối với các hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của Công ty Cổ phần VNG (VNG) – bị đơn. Khẳng định qua những bản án nghiêm minh của pháp luật Việt Nam:
- Vụ kiện bộ phim Chiếc Lá Cuốn Bay: Ngày 07/6/2023,Tòa án Nhân dân Cấp cao tại TP. HCM đã phán quyết Phúc thẩm: Xác định VNG vi phạm bản quyền, buộc VNG bồi thường cho nguyên đơn số tiền gần 950 triệu đồng và công khai xin lỗi trên 3 báo điện tử tuoitre.vn, thanhnien.vn và vnexpress.net. Hiện, VNG đã chuyển số tiền bồi thường cho nguyên đơn. Tuy nhiên, VNG vẫn chưa thực hiện yêu cầu công khai xin lỗi.
- Vụ kiện 3 bộ phim Minh Lan truyện, Bạch Phát Vương Phi, Phượng Dịch: Ngày 29/9/2022, Tòa án Nhân dân TP. HCM đã phán quyết Sơ thẩm: Xác định VNG vi phạm bản quyền, buộc VNG bồi thường cho nguyên đơn số tiền hơn 14.3 tỷ đồng và công khai xin lỗi trên 3 báo tuoitre.vn, vnexpress.net, plo.vn.
Các bản án trên đã khẳng định sự nghiêm minh của pháp luật đối với hành vi vi phạm bản quyền có hệ thống, liên tục của VNG. Đồng thời, là động lực để Phan Law Vietnam tin tưởng vào công lý và không ngừng đấu tranh chống lại hành vi xâm phạm quyền sở trí tuệ, bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực văn hóa sáng tạo.
Tuy nhiên, phán quyết bất ngờ của Tòa án Phúc thẩm vụ kiện 3 phim nêu trên vào ngày 16/10/2023 thực sự khiến chúng tôi cũng như những người quan tâm theo dõi vụ kiện vô cùng thất vọng. Phán quyết này hoàn toàn đi ngược lại với quan điểm chỉ đạo phát triển công nghiệp văn hóa, bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ của Đảng và Nhà Nước. Đồng thời, tạo nên tiền lệ xấu, dung túng cho hành vi “ăn cắp” bản quyền công khai.
————————-
Về những lập luận của Hội đồng xét xử (HĐXX) Phúc thẩm cho rằng chưa đủ điều kiện xác định nguyên đơn được đối tác nước ngoài là Công ty Sea Yuen Limited cấp độc quyền 3 bộ phim Minh Lan truyện, Bạch Phát Vương Phi, Phượng Dịch, Phan Law Vietnam phản bác toàn bộ các lập luận này và có ý kiến như sau:
I. Phản bác nhận định của tòa cấp Phúc thẩm về các giấy xác nhận đã cấp phép:
A. Căn cứ theo quy định của luật Sở Hữu Trí Tuệ hiện hành và Công ước Berne mà Việt Nam là nước thành viên, Nguyên đơn chứng minh quyền độc quyền của mình đối với các bộ phim theo đúng quy định của luật Sở Hữu Trí Tuệ Việt Nam với các cơ sở sau:
- Về nguyên tắc, quyền tác giả tự động bảo hộ kể từ khi tác phẩm được sáng tạo ra và được thể hiện dưới một hình thức nhất định mà không phân biệt nội dung, chất lượng, hình thức, phương tiện, ngôn ngữ, đã công bố hay chưa công bố, đã đăng ký hay chưa đăng ký. (Điều 6 Luật SHTT: Căn cứ phát sinh, xác lập quyền sở hữu trí tuệ).
- Chủ sở hữu quyền tác giả có quyền chuyển giao quyền của mình cho cá nhân tổ chức khác, trên cơ sở đó, tổ chức được chuyển giao quyền được xem xét là chủ sở hữu quyền tác giả được chuyển giao quyền, hay nói cách khác là chủ thể quyền sở hữu trí tuệ. (Khoản 1 Điều 41 Luật SHTT 2005 – Sửa đổi bổ sung năm 2009 về việc xác lập chủ sở hữu quyền tác giả; khoản 6 Điều 4 Luật SHTT 2005).
Dựa vào các nguyên tắc nói trên, phía nguyên đơn đã cung cấp tài liệu chứng cứ chứng minh thời điểm cấp phép mà các chủ sở hữu quyền tác giả gốc, chủ sở hữu quyền thứ cấp xác nhận trong các tài liệu trên đều xác nhận quyền cho Sea Yuen và nguyên đơn trước thời điểm VNG vi phạm. Như vậy, phía nguyên đơn đã có đầy đủ quyền độc quyền với toàn bộ các bộ phim này.
B. Tòa án cấp phúc thẩm đã nhầm lẫn về bản chất giấy xác nhận này thành hợp đồng cấp phép. Tòa án cấp phúc thẩm cho rằng các giấy xác nhận này là hợp đồng cấp phép gốc nên dẫn đến việc nhầm lẫn thời điểm ký các giấy tái xác nhận này của chủ sở hữu quyền cho nguyên đơn sau ngày VNG vi phạm, nên cho rằng là việc cấp phép diễn ra sau khi VNG vi phạm nên nguyên đơn không có quyền độc quyền với các bộ phim nói trên. Đây là nhầm lẫn nghiêm trọng vì thực tế nội dung các giấy xác nhận này là văn bản tái khẳng định của chủ sở hữu quyền gốc xác định nguyên đơn có quyền độc quyền đối với các bộ phim trước thời điểm VNG vi phạm bản quyền.
II. Phản bác ý kiến về việc Giấy phép nhập khẩu của Cục Điện ảnh cấp sau ngày lập vi bằng ghi nhận vi phạm của VNG.
1. Sai lầm về nguyên tắc phát sinh quyền sở hữu trí tuệ:
Tòa án Cấp phúc thẩm đã nhầm lẫn rằng Giấy phép nhập khẩu của Cục điện ảnh là giấy phép chứng minh cho việc nguyên đơn là chủ sở hữu quyền tác giả đối với các bộ phim trong phạm vi lãnh thổ Việt Nam. Theo chúng tôi, đây cũng là nhận định sai lầm của Tòa án cấp phúc thẩm, trái với các nguyên tắc phát sinh quyền tác giả theo quy định của luật Sở Hữu Trí Tuệ. Như đã phân tích ở trên, kể từ thời điểm được cấp quyền theo nội dung ghi trong giấy xác nhận mà nguyên đơn được chủ sở hữu quyền cấp thì quyền độc quyền của nguyên đơn đã được phát sinh mà không cần phải thông qua thêm bất cứ thủ tục cấp phép nào.
2. Nhầm lẫn về giá trị của Giấy phép nhập khẩu của Cục Điện ảnh với các bộ phim:
Căn cứ trên quyền độc quyền khai thác thương mại các bộ phim trên, phía nguyên đơn hoàn toàn có quyền khai thác trên lĩnh vực truyền hình.
Tuy nhiên, do các bộ phim là sản phẩm báo chí (quy định tại Điều 3.11 Luật Báo chí) nên ngoài việc đảm bảo nội dung trình chiếu trên kênh truyền hình phải có bản quyền, nội dung trình chiếu đó không được vi phạm các điều cấm của pháp luật (quy định tại Điều 9 Luật Báo chí). Do đó, để đảm bảo rằng các bộ phim có thể chiếu trên kênh truyền hình thì các đài truyền hình phải đảm bảo nội dung bộ phim đã được kiểm duyệt.
Bản chất “Giấy phép nhập khẩu văn hóa phẩm” là để nhập khẩu các đĩa DVD có chứa nội dung các bộ phim để nhằm mục đích kiểm duyệt nội dung. Đây cũng là lý do mà các đĩa DVD này được xem là văn hóa phẩm không nhằm mục đích kinh doanh, được nhập khẩu để phục vụ cho việc kiểm duyệt nội dung.
Như vậy, với phân tích nêu trên, quyền độc quyền kinh doanh thương mại của phía nguyên đơn đã được xác lập kể từ thời điểm nguyên đơn được cấp phép. Còn “Giấy phép nhập khẩu văn hóa phẩm” chỉ là các giấy phép con mà phía nguyên đơn cần bổ sung để nhập khẩu đĩa DVD có chứa 1 bản sao các bộ phim để kiểm duyệt nội dung nếu muốn khai thác kinh doanh bộ phim này trên kênh truyền hình đúng quy định pháp luật về việc kiểm duyệt nội dung. Đây là 02 vấn đề hoàn toàn tách bạch với nhau.
Do đó, Giấy phép nhập khẩu trong vụ án hoàn toàn không phải là điều kiện cần như Tòa án cấp phúc thẩm nhận định là phía nguyên đơn phải có trước thời điểm VNG vi phạm để xác định nguyên đơn có quyền độc quyền với các bộ phim này.
Trên đây là những luận điểm Phan Law Vietnam gửi tới Quý Cơ quan thông tấn báo chí, mong nhận được sự quan tâm để độc giả có góc nhìn Đúng – Khách quan về sự việc!
Trân trọng cảm ơn.
Mọi thông tin liên hệ:
Luật sư: Võ Trung Tín – Văn phòng Phan Law Vietnam
38 Phan Khiêm Ích, Phường Tân Phong, Quận 7, Tp. Hồ Chí Minh
ĐT: 0981 082 090
TM. VĂN PHÒNG LUẬT SƯ PHAN LAW VIETNAM
Trưởng Văn phòng
Ls. Phan Vũ Tuấn

Thủ tục mở phá sản của luật phá sản mới nhất theo quy định năm 2023
